Chơi game nhận thưởng dành cho tài khoản Chắn Vạn Văn | BigKool

Thơ em là cô gái mang giày đỏ

Thảo luận trong 'Viết bài nhận thưởng' bắt đầu bởi PHUONG125, 25/10/15.

  1. PHUONG125

    PHUONG125 Chắn Thủ

    Em là cô gái mang hài đỏ,
    Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
    Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
    Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

    Anh là chàng trai mang giày xanh,
    Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.
    Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
    Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.

    Cô ấy là người mặc váy suông,
    Là người anh thương, khiến em buồn.
    Là người đến trước ngày em đến.
    Là người có hết được cả anh.

    Còn em thì chỉ có giày xanh,
    Và những mong manh chữ Nhân Tình.
    Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,
    Để cởi hài đỏ, để bên anh....
    (sưu tầm )
     
    :
  2. admin

    admin Hỗ trợ khách hàng Thành viên BQT

    Chúc mừng bài viết của bạn đã được lựa chọn là một trong 15 bài viết xuất sắc trong ngày. Chắn Vạn Văn xin tặng tài khoản Phuong125 của bạn 5000 quan. Cảm ơn bạn đã tham gia viết bài ủng hộ sự kiện “Viết bài hay - Rinh thưởng lớn”, rất mong tiếp tục nhận được sự đóng góp nhiều bài viết hay, những câu chuyện thú vị, clip độc đáo,… hơn nữa từ bạn để có cơ hội nhận hàng triệu quan thưởng. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ cùng Chắn Vạn Văn!
     
  3. TienDaiVu

    TienDaiVu Chắn Thủ

    Em là cô gái mang hài đỏ,
    Bỏ cả hút cỏ để bên anh
    Anh là chàng trai mang giày xanh
    Lắm lúc vu vơ e tự nhủ
    giày xanh- hài đỏ: hợp k anh?
    Lắm lúc vu vơ e tự hỏi
    K có váy suông, mình đã thành?
    Giày xanh hài đỏ, rẽ mỗi hướng
    Tất cả cũng chỉ tại váy suông
    Váy Suông là người anh yêu nhất
    Cớ sao anh lại nhận tình em?...
    Giày Xanh ơi!hạnh phúc nhiều anh nhé..
    Em sẽ đi vì em yêu quá nhiều
    Hôm sao băng em đã từng ước nguyện
    Váy Suông rồi sẽ về với anh
    Ở nơi nào bóng anh vẫn trong em..
    Là nơi tim em còn thổn thức..
    Nhưng tim anh mãi là Váy Suông
    Mãi mãi luôn luôn là cô ấy..
    Có bao giờ anh nghĩ đến Hài Đỏ?
    Những niềm vui nhỏ chóng phai tàn...

    Em là cô gái mặc váy suông
    Từ lâu không còn đếm vui buồn
    Cùng anh đi qua bao hoạn nạn
    Chẳng cần biết tay nắm hay buông
    Là ngừơi chăm sóc đôi giày xanh
    Mỗi bước anh đi đựơc an lành
    Tay gầy vun vén bao hạnh phúc
    Bởi biết tình yêu rất mỏng manh
    Anh ơi...đâu đó...đôi giày đỏ
    Con đường thế thái lắm chông gai
    Em đan tay gầy che bão tố
    Nhóm lửa bình yên,ấm đường dài
    Em là cô gái mặc váy suông
    Từ lâu không còn đếm vui buồn...

    Anh là chàng trai mang giày đen
    Bỏ hết bon chen, chỉ yêu em
    Bỏ những tuổi xanh đầy mơ mộng
    Vượt ngàn tự trọng, để gần em
    Em là cô gái mang hài đỏ,
    Ăn nói nhỏ nhẹ sao dễ thương
    Đôi lúc tưởng gần lại xa lắm
    Thỉnh thoảng hờ hững không vấn vương
    Anh thương em lắm giày đỏ ơi
    Ở bên người ấy một góc trời
    Ngóng theo hướng nắng, đôi khi đến
    Rồi lại ra đi khuất màn đêm
    Anh ở đây nhé , chờ bóng em
    Một mình lủi thủi giày màu đen
    Chỉ ngồi từ xa và tơ tưởng
    Nhìn bóng giày xanh cạnh bóng em
    Anh ấy là người mang giầy xanh
    Là người em thương khiến anh buồn.
    Là người đến trước ngày anh đến
    Là người có hết được cả em
    Còn anh thì chỉ có giày đen
    Và những yêu thương lẫn men tình
    Chờ đôi lần vui ngày em ghé,
    Để cởi giày đen, để cạnh em.

    Người ta là người mang hài đỏ,
    Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
    Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
    Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.
    Em chẳng bao giờ mang hài đỏ,
    Thế giới riêng góc nhỏ em cần,
    Anh muốn ở gần, thì đứng lại,
    Chứ em chẳng cần, chẳng theo anh.
    Này người con trai mang giày xanh,
    Em là con gái, tim mong manh,
    Nên tình em mỏng, duyên em ngắn,
    Chẳng đủ dài, mà chạy theo anh !
    Sẽ có một ngày đôi hài đỏ
    Bỏ ngỏ con đường vẫn quen đi
    Bỏ lại giày xanh ngày sánh bước
    Lướt trên sỏi đá đến thiên đường.
    Ở đây ánh sáng buồn hiu hắt
    Thiếu vắng màu xanh đến lạ lùng
    Hi vọng màu xanh rồi dập tắt
    Trắng xóa chỉ một màu nhớ nhung.
    Hạnh phúc đâu chỉ là chiếm giữ
    Hài đỏ cho đi bỗng nhẹ lòng
    Để thôi mong nhớ, thôi hi vọng
    Để giày xanh bước với váy suông bay.

    Em chẳng phải hài đỏ của anh
    Chàng trai giày xanh quá đa tình
    Chỉ thương hài đỏ cô đơn quá
    Viết lại đoạn kết được không anh...
    Giày đỏ sẽ đến với giày đen
    Đến bên ai đó,tấm chân tình...
    Giày đỏ ân cần không giá lạnh
    Bên cạnh giày đen bớt chênh vênh...
    Còn anh sẽ về với váy suông
    Về với cô gái mà anh thương
    Đừng tìm hài đỏ giày xanh nhé...
    Sẽ chẳng có ai phải tổn thương...
     
    admin thích bài này.

Chia sẻ trang này