Chơi game nhận thưởng dành cho tài khoản Chắn Vạn Văn | BigKool

Hàn huyên chuyện đánh tổ tôm - chắn ngày xưa

Thảo luận trong 'Góc đàm luận' bắt đầu bởi lidi0109, 24/7/17.

  1. lidi0109

    lidi0109 Chắn Thủ

    Ông Văn Chửng là người khi xưa đánh trò tổ tôm - chắn phải được gọi là cao tay trong vùng, ở đâu có hội là ở đó thấy ông ngay. Chúng tôi phải dài để được gặp và trò chuyện với ông.

    Ông đã trở về, trở về đột ngột trong sự mong đợi của chúng tôi. Sáng bửng ngày thứ tư, chúng tôi đến nơi ông đang làm việc đã thấy cửa phòng ông đã mở và ông đang đánh răng rửa mặt ở cái vòi nước cạnh sân. Thấy chúng tôi, ông quay lại.

    Mặt ông tươi tỉnh, thái độ ông vui vẻ và nồng hậu đón tiếp. Nhìn khuân mặt ông, không còn nỗi niềm âm u, mờ mịt xa cách mà chỉ thấy sự gần gũi, nhiệt tình và hiếu khách. Tất cả đều sáng láng, rõ ràng và ấm cúng. Mặt ông giãn ra, trắng hồng. Giọng ông trong trẻo vang lộng và trẻ trung như như thời ông còn chơi thâu đêm với trò tỏ tôm - chắn.
    - Này! ở đây có cậu nào đã từng chơi tổ tôm - chắn chưa nhỉ?
    - Chúng tôi im lặng!
    Ông nói tiếp:
    - Chưa hả? Thế thì phải tập chơi đi thôi! Tập chơi đi!
    Ông nói dồn dập, đột ngột và cũng đột ngột ông tiến lại gần chúng tôi. Đang kéo ghế ngồi xung quanh bàn trà, chúng tôi cùng quay cả lại. Ngạc nhiên vì sự xuất hiện của ông một phần, lại càng kinh ngạc hơn vì bỗng dưng ông lại mở đầu câu chuyện về thú chơi tổ tôm - chắn cái trò mà chúng tôi đang định dùng để bắt chuyện với ông.
    Bác nói:
    - Mời các anh ngồi ạ.
    Mình nói một tý rồi tôi còn phải làm việc - Xua tay, nuốt nước bọt, ông Văn Chửng nhướng hai con mắt lớn, không hề biết đến sự kinh ngạc của chúng tôi, chành cái miệng rộng, tiếp - Trước hết, quan trọng nhất là phải hiểu: Chơi tổ tôm - chắn, đó không phải là đánh bạc. Đó là thú chơi tao nhã, thanh lịch và...
    - Có phải xưa các cụ vẫn gọi đó là đánh chắn không ạ?
    - Không phải! Chắn cạ là một biến thể của tổ tôm. Tổ tôm chính ra là thế này. Cỗ bài nó có 120 quân, được chia thành 6 phần. Năm phần năm người cầm, một phần để bốc nọc. Cần nhắc lại ngay rằng, đây không phải là phạm trù cờ bạc. Đây là thú chơi cao cấp, lịch sự và thanh tao nên hạng thứ dân chỉ có thể ngồi chầu rìa. Và vì nó là cao cấp, sang trọng nên không có dính dáng gì đến tiền nong. Cao cấp vì nó có nhiều nước, nước ăn nước bốc, loại nào cũng lắm nước cao. Bởi vậy, có anh đánh đến bạc đầu còn chưa biết hết các nước cơ mà. Ui chà, được cái ù chi nảy, tức là ù to nhất, nghĩa là chờ mỗi con chi, nhưng lại không phải mình mà lại phải là người khác bốc cơ, thế nên mới phải vỗ đùi cười ha há, sướng như lên tiên. Nghĩa là mê hơn mê gái. Mê đến mức đánh từ chập tối đến năm giờ sáng mà không biết mệt là gì sất cả, các cậu ạ.
    - Thích nhỉ.
    - ấy thế! Nhưng tôi xin nhắc lại rằng: đó không phải là cờ bạc. Cho nên gom nó thành một cụm từ chắn - sóc đĩa là sai. Đánh Chắn là thú chơi dân tộc, cao sang. Anh em cứ để ý mà xem, anh nào chơi tổ tôm, phong thái nó tao nhã, tinh tế, ý nhị khác hẳn người thường.
    Lạ chưa! Chưa từng bao giờ chúng tôi được nghe ông Văn Chửng nói chuyện một cách cởi mở như thế, mà lại nói về tổ tôm - chắn với vẻ say sưa hăng hái như thế. Ông nhiệt liệt ca ngợi thú chơi tổ tôm - chắn ngày xưa.

    Ông nói, tổ tôm thuộc về dân tộc. Tổ tôm đã được xã hội hóa cao độ. Từ tổ tôm, chữ nghĩa nhảy ra ngoài đời vô khối rồi đấy. Ví dụ: chầu rìa, gàn bát sách, phỗng tay trên... Chà, chà! Nghe ông nói, chúng tôi mới vỡ lẽ ra rằng mỗi một con người gần gũi với ta đây là cả một vùng bí ẩn hàm chứa bao điều chưa khám phá ra. Mới ngẫm ra rằng, chẳng bao giờ ta có thể giải tỏ được toàn bộ ẩn mật của chính ta và những người xung quanh ta.
    - Tôi nhắc lại, lần cuối - Ông Văn Chửng nhấn mạnh trước khi quay ra cửa buồng chúng tôi - Tổ tôm không phải là món cờ bạc, một trong tứ đổ tường đâu. Nó là một thú chơi giải trí có tầm vóc văn hóa dân tộc. Và tôi nói điều này, anh em kiểm chứng hộ xem có đúng không nhé: Con người hơn con vật ở cái chỗ là nó biết thưởng thức cái thú vui tao nhã đó.

    Kết luận một câu chắc nịch kèm một tiếng cười cụt ngủn, và giơ tay chào mọi người, ông Văn Chửng hấp tấp trở về nơi làm việc của mình. Cũng đã đến giờ làm việc buổi sáng!!
    Lúc chúng tôi ra về ông còn nhắc nhở chúng tôi "Ôi, cái cuộc đời còn biết bao nẻo đường ngoắt ngoéo, có lắm chuyện cười dở, mếu dở, ít ai ngờ tới"
    Ông cười lớn tiếng rồi quay vào làm việc.
     
    :
    admin thích bài này.

Chia sẻ trang này