Chơi game nhận thưởng dành cho tài khoản Chắn Vạn Văn | BigKool

Kỷ niệm Chắn - Tổ tôm những thời sinh viên thế hệ 7x, 8x

Thảo luận trong 'Góc đàm luận' bắt đầu bởi shuzhu, 5/7/17.

  1. shuzhu

    shuzhu Chắn Thủ

    Những ai đã từng học mỏ địa chất, xây dựng với bách khoa, chắc không ai là không biết đến trò đánh chắn này. Thường chỉ có đời 7x 8x và một số bạn đời đầu 9x biết chơi trò này thôi, còn lại toàn tá lả, tiến lên với 3 cây là chính.
    [​IMG]
    Nhớ lại hồi đó, em chơi vẫn nhiều lúc phải bơm cho thằng cửa trên để nó làm ván xuông cứu làng khi mà có thèng đang nhăm nhăm chờ ù vỡ đĩa, trong khi bài mình 2 chắn què 7, có khi phang cả cạ để nó xơi. :D
    Chưa sướng bằng khi bài còn 2 con duy nhất dưới lọc (ko tính con đốc lọc). Thằng dưới cánh đang đợi chi. Nhà cánh trên đánh lấp lỗ con lục vạn (em đang đợi bt lục vạn) ngó thấy cơ hội lục vạn cạn rồi nên em ăn lục vạn, xé chắn chi ra chờ, nhà dưới không ăn chi mà quyết chờ chi.
    Bốc con thứ nhất là cửu văn không ai ù, bốc con cuối cùng chi chi em đè nghiến nhà dưới.
    Cơn sung sướng càng tăng khi thằng dưới cánh xòe bài ra khoe, nếu em không ăn lục vạn mà hô bốc bài thì con chi rơi cửa trì nhà dưới, và ván đó nó ù: Thông trì bạch thủ "ù chi 8 đỏ 2 lèo".
    Cơ sở em xé chắn chi là chéo cánh tẩy đỏ thục mạng, nhà trên ăn chắn lồi mồm ra. Khả năng dưới lọc ko có con chi nào hoặc chắn chi hoặc 1 con. Liều được nhiều còn hơn đợi lục vạn đã hết.
    Sướng ở chỗ hớt tay trên nhà dưới ù ván to vỡ đĩa. Nghe nói thằng bẹn đấy thỉnh thoảng vẫn nằm mơ ván bài kinh điển ấy trong tâm thế hoảng loạn.:D

    Không ai biết nọc, nhưng bài chỉ còn 2 quân thì rất khó đoán, bài bạc thì đôi khi may rủi nằm trong đường tơ kẽ tóc.
    Giả dụ cụ là thằng dưới cánh, khi em đánh chi nó nghĩ em bỏ ko đợi chi nữa, nếu ăn vào đủ 8 đỏ 2 lèo nhưng bài nó chiết ngược chiết xuôi để đợi chi, bây giờ biết xé con nào để không bị báo mà lại ù được khi chỉ còn 2 quân dưới nọc? trong khi nó còn nguyên cơ hội ù chi cửa trì?
    Còn nhớ: "Môn Chắn học tinh hoa", thời sinh viên quá. KTX Đại Học Luật những năm 9 mấy; cứ đi ăn cơm ở bếp trường y như rằng tiện tay thó đĩa sắt đem về để nọc. Mà sao cứ chắn là gắn với thời sv các cụ nhỉ... Sướng nhất là sau Tết ngồi, đạn nhiều, lương thực sẵn (bánh các loại) ngồi không tính thời gian luôn; em ngồi một lần mà đến lúc nghỉ chả chú nào nằm thẳng được, lưng cong hết (2 ngày chẵn, từ 6 giờ tối hôm nay đến 6 giờ tối ngày kia, ăn hết gần chục cái bánh trưng, thuốc lá không tính, nước sục tàu ngầm); giờ mà cho ngồi lại chắc cũng chịu.
    Chắn có cái hay của nó là nhiều khi "khôn ngoan không lại được với giời". Đọc vị bài thì thường hay đọc những quân dưới chiếu đầu tiên, khi xác định chắc chắn lọc còn thì mình chờ quân đó. Nhưng sau vài vòng thấp thỏm hồi hộp mà nó chưa nổi, trong khi làng cứ ăn hun hút bầy chắn đầy dưới chiếu mà lại nguy cơ ù to, lúc này sốt ruột xé chắn ăn đổi chờ, vừa ăn xong là quân vừa đánh xong nổi lên ngay. Vỗ đùi đánh đét 1 cái chửi thề 1 câu rồi tốc lọc ra xem, quân đổi chờ ở ngay tiếp theo mới càng thêm a kay. :))
    Chắn nó hấp dẫn, lôi cuốn xanh chín ở chỗ đó!

    Giờ ngồi đánh chắn online toàn trẩu với gái non, rộn hết cả lên. Em cứ đổi vài triệu quan xong ngồi vừa chơi vừa tán phét với mấy ẻm vui phết, mà chẳng biết có phải ẻm không vì thấy nói chuyện hay hay.
    "Bạc già k bằng gà son", nhiều khi bắt chết trong lọc nhưng nó lên đỉnh boong or bị trên dưới nó đè ngược đè xuôi thì cũng vỡ cmn m.õ.m keke, cho dù tính cao xác suất thua thấp hơn nhưng lọc ko chiều thì hôm đó cũng bốc ..c.. ăn vã :))

    Bác nào còn có kỷ niệm hay vào đây ôn lại chút nhớ thời sinh viên bá đạo trên những manh chiếu chắn, đánh thâu ngày thâu đêm.

    Không có lời nào miêu tả nổi sinh viên
    Dù là bản tình ca triền miên bất hủ
    Không có nốt nhạc nào viết lên đầy đủ
    Vinh quang này lặng lẽ lắm người ơi
    Ngày hôm nay ta chỉ nói được ít lời
    Hãy nhớ mãi một thời trai trẻ
    Một sớm nao ta từ tỉnh lẻ
    Xuống bến xe ngơ ngác nhìn quanh
    Mấy chục ngàn và quần áo mong manh
    Dăm cuốn sách với trái tim nóng bỏng
    ----------------------------------
    Tuổi 17 chưa một lần hư hỏng
    Chưa một lần lớn tiếng cãi mẹ cha
    Chưa một lần không ngủ ở nhà
    Đùng một cái giữa ngã ba thành phố
    Mấy ký cá khô đựng trong bao bố
    Mấy chục ký dặn giò mẹ cố nhét thêm
    Túi áo trong là “Giọt nắng bên thềm”
    Tên bài hát mà cô nàng hàng xóm
    Ấn vào tay ta rồi rơm rớm ra về
    Áo lụa mỏng giữa chiều đê lồng lộng
    Giờ một mình ta giữa thành phố rộng
    Ưỡn ngực ra và hãy vác đồ lên
    Nện gót chân cho cuộc sống biết tên
    Miệng huýt sáo rền vang như đại bác
    Khách sạn, nhà hàng ta coi như cỏ rác
    Xe hơi, máy lạnh nào khác bọt bèo
    Mấy cô áo đầm thán phục nhìn theo
    Mấy em nhỏ mắt dõi theo vẫy vẫy
    Ta dừng chân bên dãy nhà lầu
    Miệng hô to ký túc xá ở đâu
    Và cứ thế húc đầu vào thế giới
    -----------------------------------
    Ký túc xá là nơi mong đợi
    Nó đây rồi cao vời vợi, đen đen
    Với những hành lang cặp vạn bóng đèn
    Và quần áo treo toòng teng cửa sổ
    Đứng dưới đất xin đừng ngửa cổ
    Bởi thình lình có thể nước hắt ra
    Nước rửa tay hay nước lau nhà
    Nước thấm gì có ma mới biết
    Ký túc xá là nơi thân thiết
    Bởi đang đêm nghe “giết… giết…” ầm vang
    Là lúc anh em đập muỗi trong màn
    Hay kết thúc một giàn tá lả
    Ký túc xá những trưa hè hối hả
    Câu điện vô ta nấu nước sôi
    Mì tôm đây mấy gói cuối cùng rồi
    Ta nhanh tay bẻ đôi rồi cất giấu
    Bỏ trong quần áo bốc mùi phá lẫu
    Mải học thi ta chiến đấu suốt cả tuần
    Một ấm trà cũng đủ để quây quần
    Một điếu thuốc là mùa xuân lại đến
    Ký túc xá là nơi cập bến
    Bánh cuốn, cháo hành, cơm hến vô danh
    Không có tiền ta ăn chịu đã đành
    Thấy cô bán hàng ta cũng giành trêu chọc
    Khi cúp điện đốt đèn cầy ta học
    Ánh sáng lung linh như ánh sao sa
    Ánh sáng bay bay qua những mái nhà
    Và lấp ló nơi chuồng gà hàng xóm
    Ký túc xá là nơi lập nhóm
    Tình đồng hương, phường, khóm bên nhau
    Dám quên mình vì một mớ rau
    Nhưng xa vĩnh viễn vì không lau sàn
    Ôi những chiều thứ Bảy trăng tàn
    Ta cất giọng khàn khàn lên hát
    Mấy em nghe mà lòng tan nát
    Thầy cô nghe lòng man mác rưng rưng
    Ôi những chiều Chủ nhật tưng bừng
    Quanh Tivi ta vui mừng cá độ
    Kìa Hồng Sơn dẫn bóng vào trung lộ
    Vẩy nhẹ lên rồi tung cú vô lê
    Vỗ vỗ tay ta nhướng nhướng tê tê
    Nhai cơm cháy mà lòng hả hê vui sướng
    Nhớ những lúc bên bàn cờ tướng
    Đứn nào thua thì quẹt đít nồi
    Quẹt đến khi đen hết mới thôi
    Còn sót lại chỉ bờ môi bóng mỡ
    Có những lúc hết tiền ta mượn đỡ
    Của anh em dăm bữa cơm chiều
    Người tuổi trẻ thương yêu người tuổi trẻ
    Nhớ những lúc bà con vắng vẻ
    Ngó trước, ngó sau ta nhè nhẹ bước ra
    Ném thật nhanh xuống dưới nền nhà
    Một bịch lớn toàn là rác rưởi
    Đầu cá khô, bã chè, vỏ bưởi
    Da mù mèo thứ trăm rưỡi một con
    Quên sao những ngày rửa mặt trong lon
    Vắt thật kỹ nước còn không ướt xuống
    Coi cuộc đời như ao rau muống
    Cười mấy em chạy cuống cà kê
    Quên làm sao những lúc hè về
    Ta ôm gối mơ màng nồi khoai luộc
    Trằn trọc đêm thâu nhớ những mùi quen thuộc
    Cá, cơm, canh, ôi trần tục cuộc đời
    Hạnh phúc sinh viên cay đắng đầy vơi
    Bao kỷ niệm gởi về nơi ký túc
    Với ta đó là miền Thiên Trúc
    Là Tây Phương, là vườn cúc ngát hương
    Ngày hôm nay ta đen, khỏe, to xương
    Bởi ký túc là thiên đường giá rẻ
    Có thể đi vào túi toàn tiền lẻ
    Vẫn lớn lên bao trai trẻ oai hùng
    Nhìn mấy ông áo bỏ trong thùng
    Có ai biết, sống bần cùng trong đó
    Nhìn mấy em thơm lừng váy bó
    Ai mà ngờ đã có những khi
    Ôm chặt nhau mà khóc như ri
    Bởi cúp điện, dầu đèn chưa mua đặng
    Ký túc xá là đắng, cay, chua, mặn Nơi thanh cao, nơi nhào nặn cuộc đời
    Nơi cháy lên khát vọng không vơi
    Chút kỷ niệm tuyệt vời mãi mãi.
     
    :
    admin thích bài này.

Chia sẻ trang này